THẤY MỆT KHI QUAN SÁT THÂN TÂM?!
Quan sát thân tâm thường được người tu thể hiện qua hai chiều hướng hành động là thiền tĩnh và thiền động. Người tu cho rằng đây là việc phải làm, và làm với một mục tiêu nào đó. Và khi coi nó là một hành động làm thì ít nhiều sẽ có sự gồng và sự tiêu hao năng lượng. Bởi bộ não có những cài đặc: làm- tiêu năng lượng ( gồng) – cố gắng – đạt kết quả- thoả mãn – buông…làm cái khác cao hơn. Vòng lẩn quẩn này khiến việc quan sát luôn trở thành một hành động làm với một mong đợi cho một kết quả vi tế nào đó, và không đạt được thì sinh ra cực đoan- tiêu cực – nỗ lực nhiều hơn. Bạn tưởng bạn quan sát não bộ nhưng bạn thật ra ở dưới sự chi phối của nó.
#Thiền thực sự chính là trạng thái tĩnh lặng nơi luôn hiện hữu dù có tâm trí hay không. Khi tâm đã biết đến sự tĩnh lặng rồi thì sự thấy biết các náo động sẽ rõ ràng hơn bởi chúng tương phản nhau.
Như một mặt hồ đang tĩnh ai ném cục đá là thấy động liền. Vậy sự thấy (thấy mà biết đang thấy là #quan_sát) tự động có khi một gì đó được hiện lên ở không gian tĩnh lặng, tức tĩnh lặng là nền tảng thì mới thấy được các thứ khác.
Chứ nếu ồn ào là nền thì như một tivi bị nhiễu sẽ chẳng thấy gì. Vậy thay vì chăm chăm quan sát để đạt gì đó thì chỉ ý thức việc hướng tâm về sự #tĩnh_lặng. Bởi chỉ duy nhất khi đặt tâm ở tĩnh lặng thì mới tự thấy. Khi đó cuộc sống sẽ hiển lộ dưới sự sáng rõ, khi sống dưới sự sáng rõ thì tự nhiên dần hướng về chân lý bởi bạn đã thấy rõ các thứ không phải là #chân_lý
Share this content:


Post Comment