CÁCH NÀO ĐỂ SÁNG MẠNH HƠN?
Nếu nói về cách, thì đó chính là: không trốn chạy, thoái thác, đổ thừa… khi gặp bóng tối. Khi tối lên, bạn ở đó, chắc chắn như tượng, và chỉ thế dần dần #ánh_sáng chắc hẳn sẽ mạnh hơn.
Có những lúc, có những cơn điên trồi lên, tưởng như rất mạnh, tưởng như không thể ngồi đó mà nhìn, tưởng như không thể chịu nổi… Nhưng đó chỉ là tưởng như, và 90% chúng ta chạy vào phút chót, nên chả có ai ở lại. Và sự trốn chạy, thoái thoát, muốn tìm ai để dìu dắt, an ủi, che chở, muốn tìm một giải pháp gì đó dứt điểm, chóng vánh… là những sự chạy trốn làm ánh sáng không có điều kiện để bức lên, nên loay hoay mãi mà độ sáng không tăng.
Khi bạn ở lại đó, ngắm nhìn từng con quái vật trổ ra, đôi khi bạn sẽ thấy những cái rất thú vị. Có khi tưởng như “không thể nào chịu nổi nữa”, nhưng bạn vẫn ngồi đó, không phải ngồi để chịu, mà cứ ngồi thôi. Thì thấy ra cái câu “không thể nào chịu nổi nữa” kia, nó chỉ là giọng nói trong đầu, hoàn toàn vô hại, hoàn toàn không phải sự thật mà chỉ là đe doạ. Khi thấy ra cái này, bạn sẽ bật cười vì sự ngốc nghếch của mình trước kia, trước đó tới khúc này là bị lừa chạy mất tiêu, chạy mất tiêu rồi thì sao thấy ra cái này để mà sáng hơn.
Khi bạn định được trong bóng tối, vì chính bạn thấy được bản chất #hư_ảo của chúng, thì chúng không hạ được bạn. Và cái gì không hạ được mình, chỉ làm mình sáng hơn mà thôi.
Đó là cách mà mình làm suốt bao năm, đó là ngồi đó, nhìn vào nó, và thấy hết những sự #dối_trá đang diễn ra. Khi thấy đã rồi thì bạn chán ngấy những vở kịch này. Thế là tình thế đổi thay, lúc này bạn lại là người quyết định có muốn xem kịch hay không, bạn nắm quyền #làm_chủ hoàn toàn. Bởi khi thấy không có gì hứng thú, bạn bật đèn là bóng tối tan liền, không có nhưng. Vì ánh sáng và bóng tối không thể cùng tồn tại.
Khi ánh sáng bật lâu và trở thành mode chính khi bạn thức, sau dần nó sẽ tự động lan trong cả khi ngủ, cơ bản vì trong bạn tràn đầy ánh sáng và bạn là nó thì nó cứ tự nhiên #lan_toả. Giống như khi bạn thắp được một đốm lửa nhỏ thì lửa sẽ không dừng lại mà lan dần.
Dưới ánh sáng thì mọi thứ vận động một cách trật tự và thông minh, đầu óc cũng vậy. Khi có sự sáng tỏ thì tâm, trí, cảm xúc thường bình ổn, nhịp nhàng và không bị cực đoan. Nhờ vậy mà cơ thể cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái, bởi không bị kéo căng về một cực nào đó. Dưới ánh sáng, sự thấy trở nên rõ ràng, nên việc dính chấp và đồng hoá không còn nặng nề, bởi chúng hiện lên dưới con mắt ánh sáng.
Vậy nên việc thoát khổ, hay chính xác là thoát khỏi những sự cực đoan, vô tổ chức, loạn, mất trật tự, không thể tìm đâu được, mà chỉ duy nhất bằng việc bật càng nhiều đèn bên trong, là để ánh sáng được lan ngày một mạnh và rộng hơn.
Share this content:


Post Comment