TÒ MÒ KHÔNG BIẾT TRỰC NHẬN, CHÍNH XÁC LÀ TRẢI NGHIỆM GÌ?
Về trải nghiệm, thì có vô vàn trải nghiệm mang đến vô vàn #cảm_xúc khác nhau, tuỳ mỗi người. Có người thì rực rỡ, vỡ oà bùng nổ như những màn pháo hoa đêm giao thừa. Có người thì lặng lẽ, âm trầm, yên lặng, tĩnh mịch, nhưng có một sự reo vui sâu xa như than hồng #âm_ỉ bên trong. Nhưng điều quan trọng không nằm ở trải nghiệm gì, mà quan trọng là ở phút giây đó, người ta chợt #nhận_ra_chính_mình thật sự, khác xa với tất cả những gì mà xưa giờ họ tưởng chúng là họ.
Khoảnh khắc tôi trực nhận sự thật thì không tưng bừng pháo hoa, nhưng sâu sắc và tĩnh mịch. Tôi nhận ra sự quen thuộc này chính là mình mà trước giờ không để ý, nên có lúc thấy nó và lúc không thấy. Và lúc đó, tôi thực sự nhận thấy chỉ có cái đó mới là chính tôi.
Nó là cái rất già cỗi, có thể nói như vậy nếu tính theo kiểu thời gian tuyến tính như thời gian một đời người. Nhưng thật ra cũng không thể gọi nó là già, vì nó không có lúc sinh ra, và cũng không lớn lên, nó cứ #vĩnh_hằng như vậy. Nó tồn tại trước thuở #vũ_trụ này có những nhịp đập đầu tiên.
Việc nhận ra đó rất #rõ_ràng, vững chãi, như một sự thật hiển nhiên. Một #chân_lý bất diệt, rõ như buổi sáng thì thấy mặt trời, buổi tối thì thấy mặt trăng. Nói chung là rất rõ ràng và tỉnh táo chứ không mập mờ, lờ mờ. Cảm giác như bấy lâu nay mình thật sự ngu si, ngu quá lâu đi, đến nỗi một việc quan trọng như vậy, chính mình rõ ràng, sờ sờ như vậy mà không thấy, mà loay hoay nhận nhầm hết cái này tới cái khác là mình.
Lúc đó, đi kèm với một sự nhận ra rõ ràng là một tâm trí hết sức tĩnh lặng và sự nhận biết hết sức sắc bén. Cái sự sắc bén này, cái mà sau này tôi biết người ta gọi nó là ánh sáng, nó chính là tôi, hoặc nếu như không là tôi thì chí ít nó là cái rất gắn liền với chính tôi. Trong vài tuần, tâm trí tôi vẫn tĩnh lặng như vậy, bởi vì sự sắc bén đó rất mạnh mẽ, và nó biết rằng nếu tôi cố gắng suy nghĩ, phân tích… thì không gian này sẽ đóng lại. Sự sắc bén mạnh đủ để tâm trí tuân theo, nên suốt trong khoảng thời gian đó tôi cứ ở yên bất động trong một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Rất thích đêm tối tĩnh mịch và sự yên lặng. Lúc xưa tôi tìm thấy náo loạn trong đêm tối. Nhưng lúc này tôi lại tìm thấy nhà, một sự vô giới hạn và một tình yêu, thân thương vô bờ.
Tuy nhiên, trong xã hội đương thời, tôi không thể ở như thế trong một thời gian dài. Có nhiều thứ bên ngoài sẽ buộc tôi phải tham gia cuộc sống. Ban đầu, lúc tham gia cuộc sống thì đầu óc tôi vẫn rất sáng suốt và #siêu_việt. Nhưng càng ngày, khi những sự lo âu, nghi ngờ cũ xâm lấn lại, thì tôi dần cảm thấy như mình lụt dần, không còn tỉnh nữa. Và rồi tôi vô vọng tìm lại, nhưng càng tìm lại càng thấy mình trở nên ngu si lại.
Sau này tôi mới biết, đó là con đường lội ngược để giải nghiệp, hay có thể nói theo kiểu khoa học là để mở rộng nhận thức, để nới bộ áo cơ thể – não bộ rộng ra cho hợp với tâm thức tôi. Vì khi chúng đủ rộng, thì trực nhận không còn là hên xui hay đến rồi đi nữa, mà tôi là nó. Và những điều tôi đang viết cũng được chảy ra từ chính cái mà hôm trực nhận tôi đã thấy, vậy rõ ràng là nó không mất theo thời gian.
Share this content:



Post Comment