CÁC GIÁC QUAN CÓ PHẢN ÁNH THẾ GIỚI THẬT KHÔNG?

Những hình ảnh, #thước _phim _trong _đầu chỉ mang tính tương đối, chứ không phải là sự thật. Một người mù màu sẽ có thế giới trong đầu khác với một người nhìn cảnh vật rõ ràng, sắc nét. Vì vậy, định kiến và niềm tin của họ về thế giới cũng không giống nhau. Khoa học cho thấy, ngay cả giữa hai người không bị mù màu, khi cùng nhìn một sự vật, độ tươi và độ đậm của cùng một màu sắc đó cũng không hoàn toàn giống nhau 100%.

Người đang buồn khổ, tuyệt vọng thì thấy mọi thứ có vẻ u tối và chán chường như địa ngục. Còn người đang yêu hoặc đang vui vẻ thì lại thấy mọi thứ rực rỡ, tươi mới, hân hoan như thiên đàng. Vậy rõ ràng, cái đẹp hay cõi thiên đàng không nằm ở một địa điểm nào cả, mà nằm ở chính trạng thái từ đó ta nhìn đời sống. Vì thế, khi nhiều người nhìn đời sống không giống nhau, họ sẽ đưa ra những kết luận, đánh giá, phán xét khác nhau. Khi họ kể lại một câu chuyện, câu chuyện ấy cũng mang sắc thái khác nhau. Nó không phản ánh sự thật, mà phản ánh chính tâm trí và tâm trạng của họ vào lúc nhìn.

Cho nên, những câu chuyện mang tính pháp lý là những #câu_chuyện_trung_lập, không dính quá nhiều vào cái nhìn cá nhân, thì may ra mới có thể tiến gần tới sự thật. Và chúng cũng cần được lắng nghe từ nhiều phía.

Khi hiểu được tính chất bóp méo của não bộ theo tâm tư bên trong như vậy, ta sẽ bớt tin tuyệt đối vào những câu chuyện được kể lại. Và ngay cả những câu chuyện về quá khứ mà ta tưởng là thật, cứ lặp đi lặp lại trong đầu, ta cũng nên biết #nghi_ngờ.

Vậy sự thật là gì? Nhìn thế giới như thế nào mới là thật?

Các câu chuyện được dựng nên là vì có sự tham gia của các giác quan. Năm giác quan lần lượt nhận thông tin: nghe, nhìn, ngửi… rồi truyền đến não. Não tiếp nhận, so sánh với những thông tin và niềm tin cũ, sau đó đưa ra kết luận, phán xét, rồi bẻ câu chuyện theo hướng củng cố thêm niềm tin sẵn có. Các giác quan thường bị giới hạn dưới quyền chi phối của não.

Khi não cho rằng một người là xấu, mắt sẽ chỉ chú ý vào những điểm mà não cho là xấu, và thấy họ xấu xí vô cùng. Mắt bỏ qua hết những điểm đẹp hay cái nhìn cân đối nơi họ. Vì vậy, ánh nhìn ấy không đúng với #sự_thật. Bởi trong mắt của người yêu, người đó có thể đẹp vô cùng.

Khi não #tĩnh_lặng, không còn chạy theo một niềm tin hay định kiến cố hữu nào, khi não rộng mở với cái chưa biết, thì lúc này các giác quan sẽ cảm được toàn bộ những gì đang diễn ra, chứ không còn bị thu hẹp lại vì não nữa. Chúng mở rộng ra, nghe, ngửi, thấy được những âm thanh, mùi vị rất tinh tế mà người đang bị gò nẹp trong tâm trí sẽ không thể cảm nhận tới.

Nói đúng hơn, khi không còn một trung tâm chỉ huy ép mọi thứ phải vận hành theo ý nó, thì các giác quan sẽ được tự do thể hiện khả năng tối đa của mình. Chính vì vậy mà trong #thiền_định, khi tâm trí lắng xuống, một sự tĩnh mịch bao trùm, thì âm thanh, mùi hương hiện lên trong không gian ấy trở nên vô cùng tinh tế, sắc nét, sống động và tươi vui, trong một trạng thái không còn cố gắng lắng nghe để dệt nên câu chuyện hay bộ phim nào nữa.

Share this content:

Avatar photo

Mình tên là Thảo, sau khi thức tỉnh tâm linh, mình thường chiêm nghiệm hơn về sự vận hành của bản thân và cuộc sống. Và chia sẻ nó khi đủ chín để có thể đồng địu cùng các bạn ở trong không gian này. Mình có youtube: @thaokiemloi3303 là nơi mình thường nuôi dưỡng bằng video, live stream. Thì đây sẽ là nơi mình chăm sóc, nuôi dưỡng bằng bài viết. Chào đón mọi người đến với trang web của mình

Post Comment