Năng động cuốn chạy Vs lười biếng.
Trước đây “năng động” có thể không hoàn toàn là năng lượng sống tự nhiên. Một phần trong đó là:hối thúc, sợ bỏ lỡ, phải tiến bộ...
Khi bạn thấy rõ cái hối thúc đó, nó tan. Và khi nó tan, bạn tưởng như mình mất guồng #năng_động.Nhưng thật ra có thể là bạn đang mất động cơ bị ép, chứ chưa chắc mất năng lượng #sống_thật.
Nhận định:
Guồng hối thúc làm việc kiểu căng, chạy, không yên, luôn có cảm giác “phải”. Nó tạo năng suất nhưng cũng tạo khổ, quá tải.
Giai đoạn thấy ra nó, rồi sẽ hơi trống. Vì guồng cũ tan rồi, còn nhịp mới chưa quen. Não sẽ hỏi:
“Ủa nếu không bị thúc thì mình có làm gì nữa không? ”Nếu không còn bị hối thúc, liệu mình còn làm không?
Hay mình sẽ trôi vào vùng chill, lặng, rồi không xây gì nữa?
Bạn tưởng cái hối thúc là thứ tạo năng suất. Nhưng thật ra nó chỉ là cái roi đánh vào cửa. Năng lượng sáng không đến từ cái roi; nó đến từ khi bạn thật sự chạm vào việc.
Vậy cái cần giữ không phải là hối thúc.
Cái cần giữ là điểm chạm đầu tiên với việc.
Nói cách khác: không cần bị thúc mới làm.
chỉ cần tự đưa thân tới cửa công việc, rồi năng lượng sẽ tự chảy.
Giai đoạn này bạn đang bỏ cái roi, nên sẽ hơi hụt nhịp. Vì hệ cũ quen làm khi bị ép. Bây giờ hệ mới phải học.
Tuy nhiên, hết bị hối thúc không có nghĩa là đã về chính mình.
Có khi chỉ là rơi sang cực đối diện: lười, chán, ngủ gục, trì hoãn.
Đây là não nhị nguyên:
không bị ép nữa → vậy thôi khỏi làm
không chạy guồng nữa → vậy nằm luôn
không chấp có nữa → vậy trôi vào không
không hối thúc nữa → vậy bác bỏ mọi động lực
Nhưng lớp lười đó cũng là một vai. Nó không phải tự do thật.Tự do thật không phải là: bị hối thúc làm cũng không phải, bị chán kéo nằm cũng thấy nó
Tự do thật là: thấy cả hai lực — rồi vẫn chọn một hành động đúng, nhẹ, thật.
Lớp hối thúc nói:
“Làm đi, không là hỏng.
Lớp lười nói:
“Thôi chán lắm, ngủ đi, kệ hết.”
Cả hai đều đang chi phối. Một cái bằng roi, một cái bằng sương mù. Nên cái bạn cần không phải là nghe lớp hối hay lớp lười. Mà là hỏi từ ông chủ:
“Việc thật nhỏ nhất bây giờ là gì?”
Khi bạn làm bước nhỏ đó, bạn không theo guồng hối thúc, cũng không theo vùng lười. Bạn đang tập cho hệ biết:
không cần bị ép vẫn có thể hành động.
không cần hưng phấn vẫn có thể bắt đầu.
không cần vai năng suất vẫn có thể sống có hướng.
Chốt lai
Hối thúc là một vai.
Lười/chán cũng là một vai.
Chính mình không nằm ở cực nào.
Chính mình chọn bước đúng ở giữa hai cực đó.
Share this content:



Post Comment