Vì sao cứ bị lôi kéo vào sự vô bổ?!
Việc #lướt_điện_thoại vô thức, hay bị kéo lê vào những hành động, cách cư xử nông cạn, vô bổ… đôi khi không đơn giản chỉ là một #thói_quen_xấu.
Nếu như trạng thái đó choáng hết cuộc sống của bạn, trong mot thời gian quá lâu, xuất hiện gần như liên tục, thì rất khó để thấy được cái mầm mống ban đầu của nó nằm ở đâu. Vì khi một thứ đã trở thành nền chung, mình thường chỉ thấy mình đang sống như vậy, chứ không còn nhận ra lúc nào nó bắt đầu.
Nhưng nếu nó chỉ xuất hiện vào một số thời điểm nhất định, thì lại khác. Khi đó, việc #quan_sát thật kỹ thời điểm khởi phát có thể giúp bạn nhìn ra nguyên nhân rất nhanh.
Ví dụ, nếu như cứ sau khi tiếp xúc với một người, một nhóm người hay một không gian nào đó, bạn lại bắt đầu trở nên mất tập trung, muốn lướt điện thoại, muốn tìm thứ gì đó nông để làm, hoặc bị kéo vào những phản ứng không giống trạng thái bình thường của mình, thì rất có thể đó đang là một nguồn kích.
Không nhất thiết phải vội kết luận rằng người đó tốt hay xấu. Chỉ cần thấy một điều rất đơn giản: sau khi tiếp xúc, trạng thái của mình thay đổi theo hướng nào?
Nếu sự xáo động cứ lặp lại đủ nhiều lần ở cùng một kiểu hoàn cảnh, thì đó là dữ kiện đáng để mình chú ý. Khi ấy, việc tạm tách ra, giảm tiếp xúc hoặc tạo khoảng cách có thể giúp mình nhìn rõ hơn cái gì thuộc về mình, cái gì chỉ được kích hoạt khi mình ở trong môi trường đó.
Một trường hợp khác là: cứ mỗi khi bạn chuẩn bị tĩnh lại thì sự xáo động lại nổi lên.
Bình thường đang bận rộn thì không sao. Nhưng vừa ngồi xuống, vừa muốn thôi điện thoại, thôi nói chuyện, thôi chạy theo bên ngoài để trở về với chính mình, thì trong đầu bắt đầu náo động. Tay lại muốn cầm điện thoại. Tâm lại muốn tìm thứ gì đó để bám vào. Một loạt ý nghĩ, ham muốn hoặc hành động vô thức bắt đầu chạy.
Nếu như vậy, thì có thể nguồn kích không còn nằm hoàn toàn ở bên ngoài nữa.
Không biết từ lúc nào, một “hạt nhân” nào đó đã được hình thành ở bên trong. Nó quen với việc được nuôi bằng kích thích, bằng sự bận rộn, bằng việc liên tục hướng ra ngoài. Vì thế, cứ khi nào mình muốn trở về với sự yên tĩnh, nó lại nổi lên gây nhiễu.
Lúc này, điều quan trọng không phải là ghét bỏ nó, cũng không phải cố dùng sức để tiêu diệt nó. Mà là thấy được nó.
Thấy được lúc nó vừa manh nha.
Thấy được cái khoảnh khắc tay chuẩn bị đưa lên cầm điện thoại.
Thấy được cái cảm giác bứt rứt muốn tìm một thứ gì đó để làm.
Thấy được cái phần trong mình đang không chịu nổi khoảng trống.
Chỉ riêng việc thấy được đúng thời điểm nó khởi phát đã khác rất nhiều so với việc bị nó kéo đi rồi vài tiếng sau mới nhận ra.
Và nếu như chọn theo nó thì cần biết điểm dừng.
Đây là ranh giới giữa lành mạnh và bị cuốn
Vi khi vượt khỏi điểm dừng, bạn rất dễ lại bị nó kéo đi mút mùa
Cho nên, không phải lúc nào cũng cần “đào cho tới tận gốc”.
Có khi điều cần nhất chỉ là nhận ra: nó bắt đầu ở đâu, cái gì đang kích nó, mình có đang tiếp tục nuôi nó hay không, và khi nào thì đã đến lúc buông nó ra để trở về với chính mình.
Share this content:



Post Comment