Quan Sát mà không có người quan sát là sao?!
#Trung_đạo
Trong hành trình tu tập sẽ có một giai đoạn muốn rèn bản thân trở nên sáng suốt và kỵ bóng tối, sự khó chịu, sa lầy vào việc muốn phải lương thiện, thánh nhân. Đây là giai đoạn muốn dùng ý thức soi mói để đạt cái gì đó mang tính cá nhân. Ta đã thấy được công dụng của ý thức, khi nó để ý chỗ nào thì chỗ đó sẽ hoạt động theo mong muốn.
Ví dụ: nó không muốn trễ giờ nữa, thì bằng việc để ý vào giờ giấc, nó sẽ dễ thường xuyên đúng giờ…
Việc dùng ý thức soi tìm những điểm tối, chưa hoàn hảo của bản thân nhằm được thoát khổ, yêu thương vô bờ thì cũng là một mục tiêu mang tính cá nhân. Nên nếu theo lối mòn đó càng ngày, dần hình thành một game mới với sự phân cực rất rõ ràng, nhạy thì rất nhạy và tối cũng rất tối. Bởi đó là 2 cực mà tâm quan tâm. Và thực tế tâm không thể nào tách làm 2 nên nó sẽ làm sự sáng trong bạn bị pha lẫn tối. Không là sáng thuần, mà sáng có động cơ, sáng ráng, sáng cứu khổ… đây là những yếu tố của ego cao cấp. Ego tâm linh.
Khi bạn nhận ra việc chú trọng vào shadow work với mục đích cá nhân, nó vẫn là game nên vẫn khổ và mỏi mệt, chứ không có giải thoát. Trước kia khi còn chưa biết chữa lành là gì, cuộc sống có vẻ ổn hơn. Mà giờ hở chút là tối, là mệt.
Vậy câu hỏi đặt ra mà bạn cần trả lời là: bạn đang ôm những phần tối để nó được chuyển hoá, hay đang nuôi để nó lớn mạnh?!
Đức Phật nói tốt và xấu là hai bên bờ của một con sông. Mình chỉ đi giữa dòng sông và quan sát cả cái tốt, cái xấu. Chứ mình không cập vào cái bến nào hết. Khi nhận ra cái game sáng tối kia còn khổ đau hơn game bình thường, thì ta buông, ta không thiết gì tới bóng tối hay ánh sáng nữa. Rồi thì sự quan sát không mục đích sẽ tự lộ diện. Bạn không quan sát để đạt, mà là bạn tự thấy công dụng của ánh sáng khi nó xuất hiện, vì không có chủ đích nên tự thấy và tự ngạc nhiên.
Lúc này không có người quan sát để phục vụ mục đích cá nhân nữa, mà tánh thấy tự thấy. Vậy câu hỏi là: nếu sự thấy này không còn cần để phục vụ cho mục đích cá nhân thì nó có và tăng cường để làm gì? Bởi vì ánh sáng, sự sống vốn không dành cho sự cầm tù và trói buộc. Nên nó sẽ tự giải phóng chính nó khỏi những mây mờ và ràng buộc mà không cần một ý chí cá nhân nào lái nó. Cội nguồn một khi thức dậy thì nó sẽ tự làm tiêu các ảo tưởng để có thể hợp nhất chính nó với đời sống.
Đó là quan sát real, quan sát một cách tự nhiên và không có người quan sát.
Share this content:


Post Comment