Khi Giới đúng thì tự nhiên sẽ sinh ra định và tuệ
#giới_định_tuệ
Đầu não như là một con dao 2 lưỡi, không dùng tốt thì sẽ đứt tay.
Để dùng được nó, trước hết mình cần biết rằng mình không phải nó. Mình là một cái gì đó vượt lên trên nó, chứ nếu ngang hàng hay thấp hơn nó thì sẽ không dùng được nó.
Ta thường vốn hay dính chùm, đồng hoá với trí não, nên ta thấy như ta không có khoảng cách với nó. Vì không có khoảng cách nên ta tưởng chừng như nó là ta. Bởi khi tưởng nó là ta rồi thì ta không dám nhìn trực diện vào nó để mà bắt đầu hiểu nó.
Vậy nên hành trình tu tập thường liên quan đến việc tạo ra và kéo dài khoảng cách này. Bởi khi có khoảng cách thì ta sẽ không bị dính vào, khi không dính thì không bị che mắt nên ta dễ thấy nhiều thứ hơn để không bị chấp. Và khoảng cách càng dài, ta nhận ra rõ ràng rằng ta và cái đầu không là 1 thứ. Nó không phải ta, khi biết nó không phải ta, thì ta mới dám trực diện nhìn vào các bóng tối mà cái đầu thường cho đó là ta. Vì tưởng vậy nên ta đã không dám nhìn. Và khi nhìn dần thì thế là bóng tối dần được thấu hiểu và chuyển hoá. Hành trình tâm linh tiến triển rất tự nhiên.
Vậy nên giới – định – tuệ xảy ra theo tiến trình đó. Nhận ra công cụ trí não không phải ta, nhưng theo trớn cũ, ta đã quá dính vào nó. Thế là ta dần nhả sự dính đó dần: “giới”, bằng cách không tiếp xúc nhiều với các tác nhân mà dễ làm ta dính vào theo thói quen (tác nhân gây nghiệp lực). Từ từ khoảng cách với trí não càng dài thì mới nảy sinh “định”, tức khoảng cách đã có nên không dễ bị dính theo các tác nhân. Và rồi sau khi định được, sự nhìn thấy mọi thứ trở nên sáng tỏ như ban ngày, và trong sự sáng tỏ đó, bộ não không thể chạy theo kiểu mù mờ nữa, mà chạy dưới ánh sáng, sinh ra cái gọi là meta awareness, siêu thức… hay gọi là Tuệ.
Share this content:



Post Comment