Trực nhận sự thật
Một khoảnh khắc nào đó, đủ duyên, bạn chợt nhận ra sự thật. Nhận ra bản chất của chính mình vốn không tách rời với sự sống trường cửu đang luôn biến chuyển vô thường. Trong phút giây đó có một sự bình an sâu lắng, đôi khi kèm theo những cảm xúc vỡ oà xúc động. Như nhận ra một cái gì đó quá đỗi thân thuộc, thiêng liêng hơn cả người thân , ruột thịt, đó là cội nguồn của sự sống. Vốn dĩ chưa bao giờ là phiền não và bị gò bó hay phải chịu đựng.
Đó là khoảnh khắc mà, nhà tù tâm trí vốn thường vây quanh bạn bằng nhiều lo âu, suy nghĩ, phán xét, … vốn hở ra, để lại một khoảng không ngoài tâm trí. Một khoảng không của hiện hữu, mà khi không có những hoạt động nhộn nhịp của não thì khoảng không này vẫn còn y nguyên. Người ta gọi là thiền.
Tuy thế, khoảnh khắc trực nhận theo kiểu hên xui này sẽ không được duy trì mãi mãi. Kéo dài trong một khoảng thời gian giới hạn, và sẽ dần mất đi. Để lại bạn với những đường lối sống như xưa. Bởi bộ não đã quen với sự nhộn nhịp, nên vài giờ, vài ngày hay có vài tuần “lỡ” trực nhận đi chăng nữa. Thì không đủ ngăn nó nhộn nhịp trở lại. Nhưng ta đã thấy được sự thật và ta không muốn mất nó, thế là hành trình muốn tìm lại khoảnh khắc trực nhận đó, sẽ được thúc đẩy, khiến con người ta bắt đầu dần hình thành một quá trình tu tập, quan sát tâm, thiền định… để quay trở lại khoảnh khắc ấy.
Nhưng sau một thời gian dấn vào con đường đó, từ tập sự cho đến pros, thì cái mà bạn tìm được chỉ là những ảo tưởng và những cái giả: Những sự an yên giả, những tình yêu vô điều kiện ảo, những pháp vô ngã, ta là tất cả… nhưng sau đó cứ toàn vi tế hơn để bạn trốn tránh thực tại mạnh hơn. Trước kia sự trốn tránh này ít được hợp lý hoá bởi bạn cho rằng, cần chạy để sống. Còn giờ khi nó được hợp lý hoá bởi những định luật hấp dẫn, thịnh vượng.. những bài học biết ơn mờ ám, thì bạn có cớ để xây một đế chế niềm tin mới và ngủ vùi trong đó. Kết quả thực tại ngày một đi lùi, động lực ngày càng mất. Pháp thì rất rành nhưng thực hành thì không có, năng lượng sống còn thấp hơn trước, cuộc sống chán nản… Đó là lúc tỉnh lại một lần nữa và thấy ra rằng chính sự tìm kiếm đã làm cho ta trượt dài, ngắt kết nối với cuộc sống và ngày một đi xa khoảnh khắc giản đơn ban đầu. Từ đó một bông hoa sen ngoi lên lại… không đi tìm nữa, vì đã biết sự thật là gì. Đã biết cái gì là giả cái gì là thật.
Share this content:


Post Comment